Công Tôn Dương là một quân sư trong dịch của Yên Hầu, ban đầu y còn khuyên hắn nên lấy con gái của kẻ thù: ” “Kiều gia đã cai trị Đông quận ba đời, dù giờ đã suy yếu nhưng vẫn còn sức sống dai dẳng, không thể xem nhẹ được. Nay Kiều gia muốn hòa giải với chúa công, chúa công sao không coi con gái Kiều gia như một con lừa cái, lấy về cưỡi cho vui cũng được mà? ”
[1]Yên quốc: Thời Chu, ngày nay ở phía bắc Hà Bắc và phía Nam Liêu Ninh.
Sau đó… Tiểu Kiều ngã quỵ, Ngụy Thiệu ấn vào huyệt đạo của nàng, nàng mới dần hồi tỉnh.
“Chịu đau thêm một chút, vi phu sắp xong rồi…” Ngụy Thiệu âu yếm thì thầm bên tai.
“Cuối cùng, còn… bao lâu nữa?”
Một lúc sau, Tiểu Kiều không thể chịu đựng nữa, nàng hỏi, giọng nói run rẩy yếu ớt, có chút khóc lóc.
“Sắp rồi, đến bình minh vi phu phải đi chỉ huy quân đội rồi”.
Tiểu Kiều trợn mắt, lần thứ hai bất tỉnh.
…
Có một câu nói như thế này:
Ngụy Thiệu: “Trẫm là một con thú hoang, ngươi biết không?
Tiểu Kiều: “Hừ, súc vật mới đúng!”
…
Đây là câu chuyện không tưởng mô phỏng lại bối cảnh những năm cuối thời kỳ Đông Hán. Ngoài ra Tiểu Kiều này không phải là Tiểu Kiều trong Tam Quốc, chẳng qua tôi chỉ thấy dễ nghe nên mượn nó mà thôi.
Nội dung: trọng sinh xuyên không, tình yêu chiến tranh
Bình luận