“Ta là Đế minh thành viên, phụng lệnh Minh Chủ đến đây mời hai vị Thiện Ác pháp sư cùng với Đế minh chúng ta hợp lực tru sát Tà thú”. Vị võ giả kia lấy ra một bức thiệp đưa đến cho Cơ Tử Nguyệt nói.
“Đế minh? Tru sát Tà thú?”. Đoạn Ngọc cùng Cơ Tử Nguyệt nghe đến Đế minh thì theo bản năng đề cao cảnh giác, thế nhưng nghe đến hợp lực tru sát Tà thú thì lại kinh ngạc. Đế minh làm sao lại muốn chủ động mời chào võ giả đi tru sát Tà thú rồi?
“Đế minh là thế lực gì? Vì sao chúng ta chưa từng nghe thấy?”. Cơ Tử Nguyệt chợt mở miệng hỏi, ánh mắt nhìn hướng vị võ giả kia thật sâu nói. “Ngươi không nên nói dối, hậu quả ngươi hẳn là biết được”.
“Hai vị không biết Đế minh?”. Vị võ giả kia nghe hỏi như vậy thì ngớ người ra bất ngờ hỏi.
Đoạn Ngọc còn đang không hiểu Cơ Tử Nguyệt tại sao lại hỏi như vậy thì khi thấy được vị võ giả kia phản ứng đã mơ hồ hiểu được cái gì, chợt hắn cười lạnh. “Đế minh cái gì? Rất nổi tiếng sao?”.
“Hai vị lúc đi đến Dược điền này hẳn là đã không thấy có trận pháp vây quanh Dược điền đúng không?”. Vị võ giả kia thoáng chút ngẩn ra thì giống như hiểu ra cái gì hỏi.
“Nơi này có trận pháp?”. Lúc này lại là Đoạn Ngọc bất ngờ hỏi ngược lại.
“Thì ra là như vậy”. Vị võ giả kia đến lúc này mới cười khổ lắc đầu. “Trước khi các vị đến đây Dược điền là có trận pháp cường đại bao quanh Dược điền do cường giả Tà Minh tông trước kia bày xuống, Đế minh chính là một trong các thế lực lớn dẫn đầu võ giả công kích phá vỡ trận pháp kia”.
“Ta hiểu rồi”. Cơ Tử Nguyệt làm bộ suy tư một chút xong thì mới đem tấm thiệp do võ giả kia đưa đến mở ra xem, Đoạn Ngọc nghiêng đầu nhìn xem một lát liền có chút kinh nghi.
Tà thú tập hợp lại thành nhóm càn quét Dược điền, rất nhiều võ giả đã bị Tà thú giết chết, tình huống như vậy tiếp diễn thì chắc chắn không có võ giả nào có thể thoát khỏi nanh vuốt của Tà thú. Đế minh nguyện đứng ra tập trung võ giả chuẩn bị cùng Tà thú nhất quyết đại chiến, thề không đem Tà thú giết sạch trả thù cho những võ giả không may mắn kia thì sẽ không ngừng nghỉ.
Minh chủ, Khương Đạo Sơ.