Lúc trước Đoạn Ngọc từng chứng kiến qua một kích đáng sợ mà Cơ Tử Nguyệt đánh ra, để chuẩn bị cho một kích kia nàng sẽ mất một chút thời gian, cũng sẽ thoáng suy yếu, thế nhưng uy năng của nó tuyệt đối là mạnh mẽ vượt xa một cái Luân Hải cảnh có thể đánh ra, thêm vào cự nỏ tăng phúc thì nàng hoàn toàn có thể đánh ra một kích trọng thương Tà thú thủ lĩnh.
“Ầm”. “Đùng”. Toàn bộ chiến trường giữa Tà thú và Đế minh võ giả vẫn đang diễn ra vô cùng kịch liệt, Đoạn Ngọc trước đó giúp tiêu diệt đi một con Tà thú cũng chỉ mang lại ưu thế cục bộ, tại chỗ kia Nhân loại võ giả chiếm lấy ưu thế cùng sĩ khí tăng lên, những nơi khác thì lại không đảm bảo.
Mười mấy chỗ cự nỏ phát ra công kích tuy rằng cũng có hiệu quả nhất định nhưng có thể trợ giúp đánh chết một con Tà thú giống như Đoạn Ngọc thì chưa có, các nơi võ giả đang cùng Tà thú chém giết vẫn ẩn giấu rất nhiều hung hiểm, hơi không cẩn thận liền có thể bị thương nặng.
Đoạn Ngọc sau khi đánh chết con Tà thú kia đã lại không có thực chất nhắm vào Tà thú khác khiến cho một chút võ giả chú ý đến nhíu mày, tại bọn hắn xem ra thì Đoạn Ngọc như có thực lực chém giết Tà thú ở khoảng cách xa như vậy thì không nên im lặng quan sát, hắn hoàn toàn có thể trợ giúp chém giết càng nhiều Tà thú.
“Hắn đang làm cái gì?”. Vương Khánh Uy nhìn hướng Đoạn Ngọc nhíu mày thầm nói. Dựa theo một chút tư liệu ít ỏi của Đoạn Ngọc và Cơ Tử Nguyệt mà y nhận được thì cả hai người thân phận không có vấn đề gì, trước khi chạy đến cứ điểm tạm thời của Đế minh càng là chém giết không ít Tà thú đơn độc, lúc này Đoạn Ngọc không nên dừng lại mới phải.
Không lẽ là Ác pháp sư tinh thần lực tiêu hao quá lớn, cần nghỉ ngơi một chút? Vương Khánh Uy không khỏi nghĩ đến một cái khả năng.
Võ giả chân nguyên không phải vô cùng vô tận, pháp sư tinh thần lực cũng là như vậy, sau khi câu thông thiên địa chi lực rồi đem đánh ra pháp thuật thì sẽ tiêu hao lượng lớn tinh thần lực, pháp sư có thức hải lớn hơn thì cũng không có khả năng có tinh thần lực vô tận.
Nếu như Đoạn Ngọc vì tinh thần lực tiêu hao quá độ mà dừng lại thì cũng là điều dễ hiểu, đối với pháp sư thì tinh thần lực chính chỗ dựa của bọn hắn, một khi tiêu hao đến mức độ nhất định sẽ cần dừng lại tu dưỡng.
“Xuy”. Thế nhưng chính ở lúc này Đoạn Ngọc lại một lần nữa ngưng tụ lôi thương, lôi thương được đặt vào cự nỏ xong lập tức bắn về phía chiến trường hỗn loạn, mục tiêu của lần công kích này chính là Tà hổ, một trong năm con Tà thú thủ lĩnh.
Vương Khánh Uy nhìn thấy mục tiêu mà Đoạn Ngọc nhắm đến thì hơi có nhíu mày, khoảng cách giữa Đoạn Ngọc và Tà hổ đủ lớn để Tà hổ phát hiện ra nguy hiểm rồi tránh đi, Đoạn Ngọc còn lâu mới có thể kích thương Tà hổ.