Tạ Khuynh biết mình lại hôn mê rồi. Rõ ràng lúc đi trên đường nàng đã tự nhủ bản thân phải cố gắng chống đỡ, không thể làm Cao Tấn quá lo lắng. Nhưng thân thể suy yếu ngoài sức tưởng tượng, dù một giây trước nàng còn đang nói chuyện với Cao Tấn, một giây sau đã mê man được ngay.
Mà khoảng thời gian mê man càng lúc càng dài, Tạ Khuynh cảm thấy trên môi hơi ướt, thầm nghĩ nhất định là Cao Tấn, từ từ mở mắt. Thứ đầu tiên nàng nhìn thấy là một trần nhà có phong cách hoàn toàn khác với Lễ triều.
Đây là đâu?
Quán trọ sao?
Nàng đã mê man bao lâu?
"Tỷ tỉnh rồi."
Một thanh âm vang lên bên tai Tạ Khuynh. Nàng quay đầu qua, trông thấy Tạ Nhiễm đang ghé vào mép giường nhìn mình. Tạ Khuynh cho rằng đây là mộng, nếu không sao nàng lại thấy Tạ Nhiễm được.
Tạ Nhiễm thấy Tạ Khuynh không có phản ứng, không nhịn được kêu thêm một tiếng: