Ta Là Hàn Vũ Thiên

Chương 352: Người Vạn Niên đến.



Chương 352:

Hàn Vũ Thiên trở về Vạn Niên Cung ở đây chỉ mới xây được một nửa vẫn còn đang trong quá trình cải tiến để cho những người ở phế địa khi đến thiên sẽ có một nơi cư trú phát triển để giúp hắn có thể tạo thành thế lực đối kháng với những kẻ cản bước con đường tu luyện của mình, Hàn Vũ Thiên trầm ngâm một lúc lâu mới nhìn sang phía Trương Tuân Vinh bên này chậm rãi nói:

"Lúc trước vi sư có nói sẽ để ngươi đến địa phủ để tu luyện Tỏa Hồn Quyết, nhưng thời gian trì trệ do Giao lão đã không còn làm cho lực lượng của chúng ta bị suy yếu, nhưng mà hiện tại thời cơ đã điểm vi sư sẽ để ngươi đi tu luyện ở đó một chuyến, chỉ có khi ngươi thực sự đến đó tu luyện thì Tỏa Hồn mới phát huy được toàn bộ tiềm năng của nó."

Trương Tuân Vinh hơi trầm ngâm một lúc lâu mới nói:

"Sư tôn, người và bọn họ ở đây sẽ không có xảy ra chuyện gì chứ? Dù sao thì một Đạo Tổ thượng vị như con vào lúc này cũng là rất quan trọng với Vạn Niên Cung."

Hàn Vũ Thiên cười vỗ vai Trương Tuân Vinh nói:

"Hiện tại thì sẽ không có xảy ra chuyện gì, đây là thời điểm tốt nhất để đi, ngươi không cần phải lo lắng."

Trương Tuân Vinh nhẹ gật đầu ôm quyền nói:

"Sư tôn, vậy chúng ta bắt đầu thôi."

Hàn Vũ Thiên phất ống tay áo ma khí cuộn trào hóa thành trận pháp bên dưới chân của Trương Tuân Vinh, ma trận xoay chuyển từng ma trảo trồi lên bắt lấy cơ thể của Trương Tuân Vinh, Hàn Vũ Thiên một tay ngưng tụ hóa thành diễm thao thiên vỗ vào ngực của Trương Tuân Vinh, hắn phun ra máu tươi nhưng linh hồn lại được một cổ hỏa diễm bảo hộ không cho ma khí ăn mòn, ma trảo thôn phệ cơ thể của Trương Tuân Vinh chỉ để lại một đạo linh hồn được bạch hỏa bảo hộ vẫn còn lơ lửng giữa không trung, linh hồn của Trương Tuân Vinh còn chưa kịp di chuyển thì một cánh cổng tản ra âm khí kinh người thình lình xuất hiện, cổng mở ra âm khí truyền tới sự lạnh lẽo truyền sâu vào trong linh hồn, hai thân ảnh hắc bạch vây quanh Trương Tuân Vinh một sợi xích đen với vô số lá búa ở trên lao đến quấn lấy linh hồn của hắn.


Hắc Bạch Vô Thường kinh ngạc khi thấy Trương Tuân Vinh không hề chống cự, đây là linh hồn đầu tiên ở cấp bậc Đạo Tổ mà bọn họ bắt không hề giẫy giụa như những kẻ khác, tu luyện ở cảnh giới này việc chết đối với bọn hắn là vô cùng không cam tâm, lúc bắt sẽ chống trả ác liệt nhưng đều vô dụng trước hai sứ giả địa ngục, Hắc Bạch Vô Thường cũng không nghĩ nhiều cầm lấy sợi xích nhảy một cái liền biến mất vào cảnh cửa, âm phủ khép lại mà bọn họ không hề biết Hàn Vũ Thiên đã nhìn thấy hết, bình thường tu sĩ không thể thấy được sứ giả âm phủ là bởi vì tốc độ bắt người của họ vô cùng nhanh, ngoài giới chủ của một giới ra thì rất ít kẻ trên tinh cầu của mình có thể thấy được sứ giả âm ti.

Đột nhiên bên ngoài lao tới một bóng người lập tức quỳ xuống đây là quản sự Kỵ Hà ôm quyền nói:

"Cung chủ, đã có tin tức truyền tới người của Vạn Niên Cung đã xuất hiện ở Huyết Chu Nhai, hiện tại đang gặp một ít khó khăn e là phải cần đến sự giúp đỡ của ngài."

Hàn Vũ Thiên nhướng mày lập tức đứng dậy nét mặt có một chút suy nghĩ nói:

"Là ai?"

Kỵ Hà gấp giọng nói:

"Ba vị quản sự là Cung Đoạn Viên, Hư Vận và Trùng Khánh cùng với một số đệ tử từ Vạn Niên Cung đang bị vây nhốt ở một tòa thành hoang."

Hàn Vũ Thiên không nói hai lời lập tức mang theo Kỵ Hà phóng thẳng ra khỏi Vạn Niên Cung hóa thành một vết lam quang kéo dài giữa không trung ai nhìn lên cũng có thể thấy được vệt lam quang kia, hắn là dùng tốc độ nhanh nhất để hướng đến Huyết Chu Nhai, nội trong hai ngày đã đến được biên giới của đại lục nhiều tà tu nhất Huyết Chu Nhai, Hàn Vũ Thiên thấy có một nhóm binh sĩ đang cùng với tà tu đang giằn co ở một lỗ hỏng kết giới, hắn hướng tới nơi đó vung ra một chưởng oanh hết tà tu thành xương máu rồi lao vào trong hướng đến nơi xa mà đến không dám chậm trễ sợ đám người Vạn Niên Cung gặp nguy.


Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.