- Ta đã từng nghe phủ Thanh Hoá năm đó gặp phải bão lớn, chỉ là không ngờ nơi đây lại gặp phải thảm cảnh như vậy.
Nghe trưởng làng kể về vụ lở đất năm đó Lê Bang Cơ cũng không khỏi than thở. Năm đó hắn cũng mới có bảy tuổi mà thôi, Thái hậu còn đang buông rèm chấp chính, khi đó nghe đến bão lũ chính bản thân hắn là hoàng đế cũng không thể mường tượng được nó là như thế nào. Lúc này nghe được trưởng làng kể lại hắn mới không khỏi thấm thía.
Theo lời của trưởng làng, làng năm đó cũng xem như rất lớn, có đến hơn 200 hộ gia đình. Thế nhưng theo trận lở đất ập xuống trực tiếp chôn vùi hơn 100 hộ, người chết lên đến gần một ngàn người kéo theo là hàng trăm súc vật. Cứ như thế qua gần mười năm hiện tại làng mới khôi phục được nguyên khí được chừng 100 hộ. Chính cha mẹ của vợ chồng chủ nhà cũng bị bùn đất vùi lấp trong trận bão năm đó.
- Mời cậu lớn, các ông lớn dùng cơm.
Lúc này vợ của chủ nhà mang lên trên chõng một cái mâm lớn, thức ăn cũng đơn giản, mấy bát cơm, một đĩa rau luộc, một con gà luộc, 3 cái trứng gà và 1 chén muối. Đây là một bữa cơm đã vô cùng thịnh soạn đối với bọn hắn, cả một đời người cho đến khi lên bàn thờ có lẽ đến ngày giỗ may ra mới có được một bữa cơm như thế này.
Ở trong nhà có một cái chõng lớn, người lớn đều ngồi cả trên đó, ăn cơm cũng là ăn phía trên tấm chõng này. Trưởng làng nói.
- Vậy cậu lớn cùng các ông lớn dùng cơm. Lão trở về nhà trước, có việc gì thì cứ gọi lão.
Xã hội phong kiến tôn ti trật tự giai cấp vô cùng sâm nghiêm, trưởng làng dù là chủ cũng không dám làm phiền những quan lớn đây. Lê Bang Cơ lập tức nói.
- Trưởng làng đừng vội, đến đây cũng dùng bữa với ta. Ta còn có chuyện muốn hỏi thăm trưởng làng.
- Cậu lớn là bậc bề trên, lão làm sao dám…
Trưởng làng vội vã từ chối thì Lê Bang Cơ đã nói.
- Người xưa có câu kính lão đắc thọ. Trưởng làng là người sống lâu, hiểu biết rộng rãi. Ta phải kính trưởng làng mới phải. Đừng ngại, lên đây cùng dùng bữa với bọn ta. Còn các ngươi nữa, cũng đến cùng dùng bữa đi.
Lê Bang Cơ bản tính nhân hậu, không nề hà việc dùng bữa với trưởng làng, thế nhưng những vị quan lớn lại ngại, Lê Bang Cơ liếc mắt một cái khiến bọn hắn phải cụp mi xuống. Lê Bí lúc này thấy vậy cũng cười lớn nói.
- Trưởng làng cũng đừng ngại. Năm xưa Thái tổ khởi binh đánh giặc chẳng phải cùng cùng một chỗ dùng bữa với quân lính, với dân chúng hay sao. Thái tổ không không chê thân phận cao thấp, làm sao chúng ta dám nói đến chuyện sang hèn.
Quả thực đây chính là đất cũ Lam Sơn, Lê Lợi năm xưa nằm gai nếm mật sống hoà mình với dân chúng mới nhận được sự ủng hộ của nhân dân mà dấy binh khởi nghĩa. Lê Bí đã lấy Lê Lợi ra làm bia đỡ, trưởng làng cũng không nói gì thêm vội vàng phủi chân thật sạch sẽ để ngồi lên phía ngoài chõng. Viên hoạn quan muốn thử đồ ăn trước thì Lê Bang Cơ hừ một tiếng làm hắn phải rụt lại đứng đó nhìn mọi người ăn uống. Lê Bang Cơ nói.
- Ngươi không cần lo cho ta, xuống ăn cùng với các hộ vệ đi.
Lúc này các hộ vệ cũng có bữa ăn ở phía sàn ngoài của ngôi nhà, bọn hắn trực tiếp ngồi trên sàn ăn. Hoạn quan nghe vậy lập tức tuân lệnh mà đi. Lê Bang Cơ rất tự nhiên cầm một cái đùi gà ăn, sau đó lại hỏi.