Nguyễn Vô Niệm vừa nói xong làm Lê Bang Cơ và Lê Khang không khỏi hít vào một hơi xuýt xoa, bọn hắn biết rằng thương nhân vô cùng xảo quyệt, thế nhưng không ngờ những âm mưu trong giới thương trường lại được Nguyễn Vô Niệm sử dụng một cách thuần thục, bọn hắn bị đưa vào trong con đường mà Nguyễn Vô Niệm vẽ ra sẵn mà không hề hay biết.
Thực tế hiện tại thương trường trung đại vẫn tương đối đơn giản, nếu ở phương Tây hiện tại đang tồn tại tổ chức phường – hội, tất cả xưởng thủ công đều thống nhất với nhau, sản xuất giống nhau về sản phẩm, mẫu mã, loại hình và định giá cả cũng như công lương thợ bạn, thợ học việc. Còn tại phương Đông hay Đại Việt lại sản xuất nhỏ lẻ, manh mún, ít có cạnh tranh, nhiều nhất là cạnh tranh về giá, đầu cơ trục lợi.
Trong khi đó Nguyễn Vô Niệm kế thừa lại nhiều chiêu trò trong giới kinh doanh hiện đại, thậm chí một số chiêu trò như hiệu ứng chim mồi đến người bình thường cũng biết, thế nhưng ở tại thời kỳ này lại là một nước đi rất thôn minh. Trong khi thế giới này chủ yếu là người bán rao giá trên trời còn người mua trả giá dưới đất thì Nguyễn Vô Niệm lại cho phép người mua lựa chọn, là khách hàng tự nguyện mua hàng của hắn với số lượng lớn hơn dự định của chính bọn họ mà không phải là Nguyễn Vô Niệm ép hay trả giá.
- Cách này… thực sự rất cao minh, có thể tâu lên bệ hạ để suy xét một chút.
Lê Khang suy nghĩ một chút liền nói, hắn lúc này đã bắt đầu phân vân trước phương án của Nguyễn Vô Niệm. Trong lịch sử thực ra không chỉ hôn quân mới mua quan bán tước mà là minh quân cũng sẽ có những thời đoạn minh quân cũng phải bán chức quan vì đại cục.
Quang Thuận năm thứ nhất, sau khi Lê Tư Thành lên ngôi trước tình hình quốc khố trống rỗng, Lê Tư Thành cũng phải quyết định bán chức quan, chỉ là ra giá không hung ác bằng Nguyễn Vô Niệm, bởi Nguyễn Vô Niệm cho rằng Diên Ninh hoàng đế cả trong suốt quá trình trị vì chắc cũng chỉ có thể bán quan chức duy nhất một lần này thôi, vì vậy đã ăn thì phải ăn miếng lớn, ăn miếng nhỏ như thế chả bỏ gì. Nguyễn Vô Niệm nhún vai nói.
- Đệ chỉ có thể đưa ra những ngu ý như vậy, thế nhưng có thể được thông qua hay không thì phải còn chờ bệ hạ và các vị đại quan phía trên thông qua. Nếu không thì còn vài cách nữa, ví dụ như triều đình có thể phát hành trái phiếu, tức là hướng về phía dân chúng vay tiền với một mức lợi tức nhỏ do triều đình quy định trong vòng năm năm, mười năm hoặc hai mươi năm sẽ trả lại. Thế nhưng triều đình e rằng cũng sẽ không đồng ý.
Lê Bang Cơ cũng thở dài, hiện tại hắn còn quá nhiều hạn chế, mô hình triều đình lúc này còn chưa tập trung nhiều quyền lực vào trong tay hoàng đế, rất nhiều vấn đề muốn đến tay hoàng đế còn phải qua nhiều cơ quan và chức vụ trung gian như các sảnh viện, đại hành khiển, do đó nhiều điều Lê Bang Cơ muốn làm nhưng không thể làm được.
Nguyễn Vô Niệm suy nghĩ một chút lại nói.
- Đệ có một ý tưởng này, nếu như Lê đại nhân và huynh trưởng có thể mượn đến vài thợ mộc và thợ rèn của Bách tác cục đến đây ta có thể hướng dẫn cho bọn hắn làm thử vài thứ. Nếu thành công thì cũng tiết kiệm được công sức rất lớn.
Lê Bang Cơ nghe vậy không khỏi vui mừng hỏi.
- Đó là cái gì?
Nguyễn Vô Niệm cười khổ nói.
- Đệ cũng mới chỉ nói là ý tưởng mà thôi, vẫn còn chưa chế tạo mà. Huynh trưởng phải biết rằng trong kinh doanh hay là đào sông như thế này, triều đình muốn giảm chi phía xuống thì chỉ có hai cách, hoặc là giảm chi phí cho nhân công xuống hoặc là phải giảm thời gian lao dịch xuống. Cách thứ nhất rõ ràng rất khó bởi vì thực tế dân chúng đi lao dịch đã bị triều đình bóc lột đến cùng cực.