Chương 436
Quan Triều Viễn hôn rất gấp gáp, nhưng dường như lại không ngừng nhắc nhở bản thân phải dịu dàng hơn một chút, nụ hôn của anh liền chậm lại.
Anh khẽ cạy mở hàm răng của cô, nhanh chóng công thành chiếm đất trong miệng cô, thậm chí còn cắn lưỡi cô.
Hơi đau, nhưng lại có một cảm giác tê dại.
Dường như anh đang dùng nụ hôn này để nói với cô, cô là của anh!