Đoạn Ngọc thần sắc hơi có phức tạp, hắn không nghĩ là Đế minh võ giả sẽ ở trong hoàn cảnh này chủ động đi ra trợ giúp bọn hắn, điều này cùng với điều mà Cơ Tử Nguyệt nói trước đó có phần giống nhau. Đương nhiên, đây vẫn là trên điều kiện Đế minh võ giả không biết đến hai người chính là thần bí võ giả đi đầu chạy vào Dược điền, đây xem như là một cái tin tức tốt.
“...”. Đúng lúc này ở phía sau trong đàn Tà thú có một đạo hắc ảnh đột nhiên phóng lên thiên không, sau đó nó lập tức bổ nhào về phía Đoạn Ngọc và Cơ Tử Nguyệt, đây dĩ nhiên là một con Tà thú có khả năng phi hành.
Đoạn Ngọc khả năng cảm ứng nhạy bén đã ngay lập tức phát hiện được điều này, vừa mới quay đầu nhìn lại hắn thần sắc lập tức biến đổi, Tà thú đang lao về phía hắn nhìn giống như một con sóc có hình thể tương đương với trâu nước, tại hai chân trước và sau nối liền bằng một tầng da mỏng, chính nhờ vào bộ da này mà Tà thú có thể ngắn ngủi phi hành.
“Lôi thương!”. Đoạn Ngọc không dám chủ quan lập tức phóng ra một đạo lôi thương đánh về phía Tà thú đang lao đến, từ khí tức trên người nó lộ ra có thể thấy thực lực của nó cũng không yếu, đã đạt đến Động Thiên cảnh tầng ba đỉnh phong.
Cơ Tử Nguyệt lúc này mới từ hành động của Đoạn Ngọc mà kinh nghi nhìn lại, vừa rồi nàng chú ý ở phía trước nên đúng là không cảm ứng được Tà thú kia hành động, nếu là phản ứng chậm trễ thì nàng nói không chừng đã bị Tà thú ám toán.
“U”. “Ầm”. Lôi thương ở trên thiên không lấy tốc độ cực nhanh lao đến chỗ con Tà thú kia, khoảng cách càng xa khả năng điều khiển của Đoạn Ngọc càng giảm nên hắn cơ bản là không thể điều chỉnh được góc độ tấn công, con Tà thú kia ở trên không lại đột nhiên mở miệng thét dài hình thành sóng âm đụng vào lôi thương khiến nó phát nổ, uy năng cường đại bạo liệt nhưng là đánh vào hư không.
“Xuy”. “Xuy”. Ngay lúc Đoạn Ngọc nội tâm trầm xuống thì từ phương hướng đám võ giả Đế minh tụ tập bay đến hai đạo hắc quang, Đoạn Ngọc cả kinh nhìn lại thì thấy được đó là hai cái mũi tên dài đến một trượng giống như trường thương đang vượt không bắn về phía con Tà thú kia.
“Phốc”. “Rống”. Con Tà thú kia vừa mới dùng công kích sóng âm để phá hủy lôi thương nên không kịp phản ứng, chỉ thấy nó ở trên không đột nhiên xoay tròn tránh đi được một tên, còn lại một mũi tuy rằng đã đâm trúng người nó nhưng chỉ tạo ra vết thương không nặng trên lưng, thế nhưng chỉ có như vậy cũng đã khiến nó chấn nộ gầm lên, ý định tập kích Đoạn Ngọc và Cơ Tử Nguyệt của nó đã bị thất bại.