Bầy Tà thú bắt kịp Đoạn Ngọc và Cơ Tử Nguyệt thì hai người đã đến gần cứ điểm của Đế minh nên hai người chạy đến đây cũng chỉ mất một chút thời gian, tất cả võ giả có mặt ở chỗ cứ điểm này đều tung ánh mắt tò mò đến chỗ hai người.
“Đây chính là hai vị Thiện Ác pháp sư? Bọn hắn thực sự cường đại như truyền ngôn sao? Nhìn khí tức cũng không mạnh lắm”. Có võ giả thấp giọng đối với đồng bạn nói.
“Ngươi bị ngu sao? Bọn hắn là pháp sư, mạnh chỗ nguyên thần và độ tương hòa với thiên địa chi lực, võ đạo tu vi đối với bọn hắn không phải quá trọng yếu, chỉ là bước tiến giúp đề thăng nguyên thần mà thôi”. Đồng bạn trợn mắt nói.
“Không sai! Đúng là hai vị Thiện Ác pháp sư, mấy người chúng ta là được hai người bọn hắn cứu thoát khỏi Tà thú móng vuốt”. Lại có võ giả khác mở miệng, thanh âm mang theo sùng bái cùng cảm kích.
“...”. Trong cứ điểm của Đế minh đám võ giả không ngừng mở miệng, thanh âm có phần huyên náo.
“Giữ vững vị trí!!”. Đúng lúc này một đạo thanh âm trầm thấp vang lên. “Minh chủ cùng mấy vị thủ lĩnh vẫn đang ở bên ngoài cứ địa, đây là lúc các vị xao nhãng sao?”. Người nói là một vị trung niên mang hắc bào, hai mắt thâm thúy.
Nghe được trung niên kia nói xong tất cả võ lập tức nghiêm chỉnh lại, từng cái giống như đối với vị trung niên nhân kia vô cùng kiêng kị, thậm chí là sợ hãi.
“Hai vị, ta là Vương Khánh Uy, một trong chín vị thủ lĩnh của Đế minh”. Trung niên nhân nhìn hướng Đoạn Ngọc và Cơ Tử Nguyệt giới thiệu. “Chào mừng hai vị đến Đế minh”.
“Bái kiến Vương thủ lĩnh!”. Đoạn Ngọc và Cơ Tử Nguyệt không có lãnh đạm mà cũng chắp tay đáp lễ. Cùng lúc này Đoạn Ngọc cũng âm thầm để ý thấy Vương Khánh Uy cùng Vương Hạo có mấy phần tương tự, hai người này hẳn là đến cùng từ một cái Vương gia.
Đế minh thủ lĩnh tất nhiên là Đế tộc cường giả, đây cũng là xác định suy đoán của Đoạn Ngọc lúc trước, Vương Hạo xuất thân Đế tộc. Cũng chỉ có Đế tộc thì mới có khả năng sinh ra hậu đại sở hữu Đế thể.
“Tình thế hiện tại ta cũng không có thời gian giải thích nhiều, chỉ hi vọng hai vị tiếp theo phối hợp với Đế minh chúng ta tru sát Tà thú”. Vương Khánh Uy thấy thái độ của hai người thì cũng xem như hài lòng nói.