Luân Hồi Thương Đế

Chương 270: Thiên tài




“Bồng”. “Xuy”. Cự nỏ hơi chút run lên, một cỗ lực kéo từ bên trong cự nỏ sinh ra đem kiếm thể mà Cơ Tử Nguyệt đánh ra hút lấy rồi xem nó như mũi tên bắn về phía xa. Kiếm thể là kim quang, so với những chỗ cự nỏ khác bắn ra trường tiễn không giống, rất nhiều võ giả như có cảm ứng mà quay đầu nhìn lại.

“Ầm”. “Rống”. Kiếm thể vọt thẳng phía đàn Tà thú ở xa, chỉ là chưa đến ba hơi thở kiếm thể đã vượt qua khoảng cách hai dặm đánh vào trung tâm đàn Tà thú, bên trong đó lập tức có Tà thú rống lên đau đớn.

Lúc này ở ngay nơi Cơ Tử Nguyệt đặt xuống kiếm thể Kim chi lực mở ra một tấm bảng nhỏ, trong bảng nhỏ thế mà lại đang chiếu ra hình ảnh của đàn Tà thú ở chỗ xa, vô luận là Đoạn Ngọc hay Cơ Tử Nguyệt cũng đều kinh ngạc nhìn xem. Mức độ hứng thú với cự nỏ lại càng tăng lên, thực không biết là người nào nghĩ ra thiết kế cự nỏ này.

Trong lúc hai người đang hứng thú với cự nỏ thì một chút võ giả thấy được kết quả sau lần công kích kia của Cơ Tử Nguyệt lại đang thấp giọng bàn tán.

“Không hổ danh là Thiện Ác pháp sư, chỉ là một tiễn đã đánh thương Tà thú!”. Tại những chỗ cự nỏ khác có pháp sư, cũng có võ giả đang điều khiển nhìn hướng Đoạn Ngọc và Cơ Tử Nguyệt kính nể nói. Bọn hắn điều khiển cự nỏ tấn công Tà thú nên biết được việc phát động công kích đánh thương Tà thú có độ khó thế nào, đây không chỉ cần độ chính xác cao mà còn cần có uy năng cường đại.

Võ giả hay pháp sư càng mạnh thì tự nhiên là có thể mượn nhờ cự nỏ đánh ra công kích càng mạnh, bản thân Cơ Tử Nguyệt đánh ra kiếm thể đã mạnh, thêm vào cự nỏ hỗ trợ thì tự nhiên càng mạnh. Điểm yếu duy nhất đó là cự nỏ không tiện di chuyển, muốn lợi dụng cự nỏ để công kích thì cần phải đứng ở hậu phương.

“Minh chủ mời chào hai vị Thiện Ác pháp sư này thực đúng là sáng suốt, thêm vào bọn hắn ở hậu phương phát huy cự nỏ uy lực thì Đế minh ta thực giống như hổ thêm cánh, chém giết đàn Tà thú này càng thuận tiện”. Vương Khánh Uy đứng ở một bên âm thầm quan sát tự nói. Cơ Tử Nguyệt mới vừa làm quen với cự nỏ mà thôi, sau khi quen thuộc thì còn có khả năng phát ra công kích càng thêm cường đại.

“Vù”. Sau Cơ Tử Nguyệt thì Đoạn Ngọc cũng nếm thử vận dụng cự nỏ, hắn vừa xuất thủ liền xuất ra lôi thương, đơn thuần công kích thì lôi thương so với kiếm thể do Cơ Tử Nguyệt đánh ra mạnh hơn một chút, thông qua cự nỏ phát ra lại càng thêm cường đại, thoáng chốc đã vượt không bắn về phía đàn Tà thú.

“Ầm”. “Ngao...”. “Hống”. Một tiếng nổ cực lớn vang lên, thanh âm vang dội cho dù là những võ giả ở chỗ cứ điểm tạm thời này của Đế minh cũng đều có thể nghe được. Ban đầu còn không có tiếng Tà thú tru lên để cho những võ giả kia cho rằng là Đoạn Ngọc đánh trượt, thế nhưng sau đó một khắc khi có hàng loạt Tà thú gầm rú thì những người kia liền cảm thấy không thích hợp.


Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.