Sau khi Tà hổ chết Đoạn Ngọc cũng có chút âm thầm thở ra một hơi, tuy rằng ngay lập tức không thể thay đổi cục diện nhưng theo một con Tà thú thủ lĩnh chết đi thì bên phía Tà thú chắc chắn sẽ yếu đi rất nhiều, tương phản đó là Đế minh võ giả càng đánh càng hăng, số lượng cường giả có khả năng chém giết Tà thú không có mục tiêu tăng lên, Tà thú cho dù điên cuồng lên cũng chỉ là giãy giụa trước khi chết.
“Lục công tử, ta tiêu hao quá lớn, tiếp theo phải nhờ vào ngươi”. Chợt Đoạn Ngọc lại nghe được Cơ Tử Nguyệt truyền âm.
Đoạn Ngọc thoáng nhíu mày nhìn hướng Cơ Tử Nguyệt, thực lực của nàng thế nào hắn đại khái đã đoán được, tuy rằng lúc này chỉ vận dụng nguyên thần tiêu hao tinh thần lực nhưng hắn dám chắc nàng vẫn chưa đến giới hạn, nàng lúc này tỏ ra yếu nhược như vậy hiển nhiên là muốn lưu thủ.
Hắn thoáng nhìn toàn bộ chiến trường, sau khi Tà hổ bị đánh chết thì mấy vị võ giả có trách nhiệm chặn giết nó đã tách đi trợ giúp những nơi khác, rất nhanh sẽ lại có Tà thú bị bọn hắn đánh chết. Lúc này chỉ cần không có gì ngoài ý muốn thì phần thắng sẽ thuộc về Đế minh, Tà thú cho dù không bị giết sạch thì cũng sẽ không sai biệt lắm.
Mà lại để cho hắn cảm thấy không thích đó là hắn cảm nhận được có người đang giám thị hắn, hiển nhiên là sau khi hắn vận dụng Tịch diệt chi lực ám toán Tà hổ thì đã gây nên một chút võ giả chú ý. Hắn mơ hồ cảm nhận được mà thôi, sau khi cẩn thận chú ý thì cảm giác bị giám thị kia đã lập tức biến mất, hắn cũng không thể xác định được người đó là ai.
“Tử Nguyệt cô nương, ta hiện tại cũng không sai biệt lắm”. Thoáng chút dừng lại Đoạn Ngọc mới truyền âm đáp lại Cơ Tử Nguyệt. “Ta hiện tại chỉ có thể phát ra công kích quấy nhiễu Tà thú”.
“...”. Cơ Tử Nguyệt nghe vậy thì không đáp mà chỉ khẽ gật đầu, Đoạn Ngọc qua đó không rõ ý nghĩ của nàng nhưng cũng không để ý nhiều mà tiếp tục quan sát toàn bộ chiến trường, từ lúc cuộc chém giết này diễn ra hắn đã bỏ ra lực lượng đủ rồi, tiếp theo không cần tiếp tục như trước.
Hắn có Thánh phẩm thức hải dẫn đến tinh thần lực cực kỳ dồi dào, thế nhưng hắn cũng không muốn để cho người khác biết được nội tình này, liên tục tiêu hao tinh thần lực cho đến lúc này đã rất kinh người, hắn cảm thấy thiên kiêu sở hữu Thiên phẩm thức hải tại Nhị giai nguyên thần cũng chỉ có nhiêu đó tinh thần lực mà, sau khi tiêu hao nhiều như vậy thì cần được nghỉ ngơi.
Đoạn Ngọc lúc này bắt đầu tò mò về nội tình của Cơ Tử Nguyệt, nàng này không chỉ sở hữu tri thức vô cùng lớn mà tu vi thực lực cũng vô cùng vững chắc, cường đại, cấp bậc thức hải, luân hải của nàng chắc chắn là không thấp. Tinh Thần môn Thánh nữ nha, đồng bối võ giả e là không có mấy người có thể so được với nàng.