“Vương thủ lĩnh, ngươi có ý gì?”. Cơ Tử Nguyệt lạnh lùng nói, trên đỉnh đầu nang một đạo kiếm thể kim sắc chỉ thẳng về phía Vương Khánh Uy.
Đoạn Ngọc cũng là ngưng tụ ra một đạo lôi thương nhìn chằm chằm Vương Khánh Uy, đối phương vô duyên vô cớ tấn công, nếu như không phải hai người có thực lực nhất định thì chưa hẳn là đã có thể tránh thoát mười mấy chỗ cự nỏ kia công kích.
Lúc này một chút Đế minh võ giả cũng bắt đầu xì xào bàn tán, Đoạn Ngọc và Cơ Tử Nguyệt trước đó trợ giúp chém giết Tà thú ai cũng rõ ràng thấy được, Vương Khánh Uy lúc này lại tự nhiên công kích hai người quả thực là không người hiểu được. Một cái giải thích không tốt thì những võ giả vốn thuộc về Đế minh chắc chắn sẽ không tin phục, uy tín của Đế minh giảm mạnh.
“Vương huynh, vì sao lại công kích Thiện Ác pháp sư?”. Đế minh mấy vị thủ lĩnh khác cũng cất bước đi đến, một người trong đó hơi có lạnh giọng hỏi.
Vừa rồi y chính là một trong hai vị chặn giết Tà hổ, Đoạn Ngọc và Cơ Tử Nguyệt lúc kia trợ giúp bọn hắn rất nhiều nên bọn hắn mới có thể thành công chém giết Tà hổ. Việc này để y đối với hai người Đoạn Ngọc tràn đầy hảo cảm, vì công hay tư thì y cũng không muốn Đế minh võ giả ra tay với Đoạn Ngọc và Cơ Tử Nguyệt, đặc biệt là Đế minh thủ lĩnh.
Đoạn Ngọc liếc nhìn vị thủ lĩnh kia, vô luận thế nào thì lúc này có người đứng ra bảo hộ hắn vẫn cảm thấy vui vẻ, chí ít là người này không giống như Vương Khánh Uy tùy tiện. Ấn tượng của hắn đối với Vương gia, Đạo Cực môn lúc này đã xấu đến cực điểm, trong di tích này một khi có cơ hội hắn chắc chắn sẽ không bỏ qua cho bọn hắn.
“Ngô Tùng Thiên, đã từng là Đế tộc Ngô gia thiên kiêu, tu vi hiện tại hẳn là Phong Vương cảnh đỉnh phong”. Cơ Tử Nguyệt âm thầm truyền âm cho Đoạn Ngọc, vừa vặn để hắn biết được vị thủ lĩnh kia là người nào. Cùng với đó nàng một lượt đem mười vị thủ lĩnh của Đế minh nói cho hắn biết, đó trước kia đều là thiên kiêu của Đế tộc, tu vi thấp nhấp cũng là Phong Vương cảnh hậu kỳ.
Đoạn Ngọc nghe xong thì âm thầm ghi nhớ lại, đồng thời với đó hắn cũng hiểu được nội tình của các Đế tộc, những người này nhìn qua cũng chỉ mới ba mươi mà thôi, tuy rằng không phải tuổi đời thật nhưng hẳn là cũng không lớn hơn quá nhiều.
Phụ hoàng có đối thủ! Đoạn Ngọc nội tâm thầm nói.
Mấy vị thủ lĩnh khác cũng là nhíu mày nhìn hướng Vương Khánh Uy, hiển nhiên là đều đang chờ đợi Vương Khánh Uy đưa ra một cái đáp án thỏa đáng.