Vương Khánh Uy nói xong thì không khí tại hiện trường có chút trầm xuống, Đế minh võ giả có người nhíu mày, có người lại là thâm ý nhìn hướng Đoạn Ngọc và Cơ Tử Nguyệt.
Cho đến hiện tại tuy rằng không có người đứng ra duy trì Vương Khánh Uy nhưng vẫn có người cảm thấy Vương Khánh Uy chưa hẳn đã sai, hai vị võ giả thần bí đi trước bọn hắn vào Dược điền chắc chắn thu được rất nhiều linh dược cấp cao, nếu là bắt được thì bọn hắn có thể thu lấy những linh dược kia. Phần tài phú kia cho dù là Phong Hoàng cảnh cường giả đều phải đỏ mắt tranh đoạt chứ đừng nói là bọn hắn nhiều nhất mới là Phong Vương cảnh.
Khả năng Đoạn Ngọc và Cơ Tử Nguyệt kia không cao nhưng vẫn có một phần xác suất, chỉ cần như vậy thôi thì những người này cảm thấy không thể để Đoạn Ngọc và Cơ Tử Nguyệt dễ dàng rời đi như vậy.
“Chê cười!”. Cơ Tử Nguyệt thoáng chút dừng lại thì mới khẽ cười một tiếng, thanh âm dần lạnh xuống. “Túi trữ vật là bí mật của mỗi một vị võ giả, Vương thủ lĩnh chỉ bằng một cái suy đoán không có căn cứ cũng muốn kiếm tra túi trữ vật của hai người chúng ta, đây là cậy các vị thế lớn chèn ép hai người chúng ta sao? Đế minh các vị uy phong thật to!”.
“Hừ! Ta vốn đã nói chúng ta không cần vướng vào vũng nước đục này”. Đoạn Ngọc lúc này cũng mở miệng. “Kết quả đây? Chúng ta vừa mới giúp bọn hắn đánh lui Tà thú, quay đầu đã liền cắn chúng ta một ngụm!”.
Nghe được hai người nói không ít Đế minh võ giả có chút xẩu hổ cúi đầu, trong trận chiến vừa rồi Đoạn Ngọc và Cơ Tử Nguyệt xuất thủ trợ giúp đánh lui, thậm chí là đánh chết Tà thú đã cứu giúp không ít võ giả, những người này tự nhiên là không muốn đổ tội cho Đoạn Ngọc và Cơ Tử Nguyệt.
“Nếu như không phải Đế minh chúng ta trước đó giúp hai vị thì các ngươi chưa chắc đã có thể thoát khỏi đàn Tà thú”. Vương Khánh Uy nhìn Đoạn Ngọc nhàn nhạt đáp. “Hai vị nếu như trong sạch thì sao lại sợ chúng ta kiểm tra túi trữ vật của các ngươi? Ở đây nhiều người như vậy, chúng ta chắc chắn sẽ không ham tài vật của hai vị”.
“Vương thủ lĩnh, ngươi dám đem túi trữ vật của mình mở ra cho những người ở đây xem không?”. Cơ Tử Nguyệt nhìn thẳng Vương Khánh Uy hỏi. Ánh mắt của nàng có phần sắc lạnh liếc nhìn một vòng hỏi thêm. “Những người ở đây tất cả đều không ngại đem túi trữ vật mang ra cho chúng ta xem một chút?”.
“...”. Vương Khánh Uy bị hỏi như vậy thì không thể nói tiếp, thái độ ương ngạnh của Cơ Tử Nguyệt cơ bản là không cho y có chút đường lui nào.
“Nhìn ở phương diện cùng là Nhân tộc nên hai người chúng ta mới lưu lại chém giết Tà thú trợ giúp các vị một tay, vừa đánh đuổi Tà thú xong Đế minh các vị đã làm như vậy thực sự là làm rét lòng người khác”. Cơ Tử Nguyệt liếc nhìn mấy vị Đế minh cao tầng lạnh lùng nói. “Ta không biết chuyện gì, cũng không có hứng thú muốn biết là có chuyện gì, thế nhưng chúng ta cũng như các vị, đi vào chỗ di tích này đều là tìm kiếm chỗ tốt, ai cũng có khả năng trở thành kẻ địch”.