Đoạn Ngọc cùng Cơ Tử Nguyệt cũng không nói gì thêm mà nhanh chóng di chuyển theo hướng đám Tà thú trước đó lao đi, trên đường dấu vết vô cùng rõ ràng nên hai người cũng không cần thủ đoạn truy tung gì, thay vào đó thì hai người lại có chút suy nghĩ về tiếng tiêu kêu gọi đám Tà thú kia.
“Tử Nguyệt cô nương cảm thấy trong di tích này có còn Tà Minh tông hậu duệ hay không?”. Đoạn Ngọc đi đầu nghi ngờ hỏi.
“Thời gian trôi qua lâu như vậy thực sự rất khó có khả năng có người còn sống trong di tích”. Cơ Tử Nguyệt đáp. “Thế nhưng khả năng có người từ bên ngoài đến điều động được Tà thú trong di tích này lại càng khó, di tích này hẳn là đã có rất nhiều năm chưa được mở ra, cho dù là có Tà Minh tông hậu duệ từ bên ngoài đi vào thì cũng không có khả năng làm được, Tà thú sinh sôi qua các đời sẽ dần thoát ly sự khống chế của Tà Minh tông võ giả”.
“Nói như vậy tức là Tử Nguyệt cô nương cũng cảm thấy khả năng có người sống trong di tích này cao hơn rồi”. Đoạn Ngọc hơi vuốt cằm nói. “Như vậy thì đuổi theo Tà thú chúng ta sẽ tìm ra cách rời khỏi di tích này”.
Đoạn Ngọc cảm thấy kết quả như vậy là viên mãn nhất, hắn đi vào di tích mục tiêu chủ yếu là lịch luyện, mục đích này đã đạt được, hắn đã chạm mặt với một chút thiên kiêu đứng đầu cũng như cường giả tu vi cực cao bị áp xuống Luân Hải cảnh đỉnh phong, kinh nghiệm thực tiễn mà hắn thu được so với mấy năm từ lúc hắn bắt đầu học võ tuy rằng không nhiều nhưng lại càng thêm đặc sắc.
Không những thế hắn còn đạt được Tà Minh pháp cùng ba môn thần thông, Lục giai võ kỹ, pháp khí và lượng lớn linh dược cấp cao, có thể nói chuyến đi này của hắn thực sự là thu hoạch phong phú. Tuy rằng trong lúc này phát sinh một chút sự tình ngoài ý muốn nhưng hiện còn nằm trong tầm khống chế của hắn, hắn cảm thấy đem giải quyết cũng không khó.
“Lục công tử, tiếp theo ta nghĩ là sẽ còn có một trận chiến lớn”. Cơ Tử Nguyệt chợt nghiêm nghị nói, cắt đứt suy nghĩ của Đoạn Ngọc.
“Ý của Tử Nguyệt cô nương là gì?”. Đoạn Ngọc hơi chút kinh ngạc hỏi.
“Phía trước đùng là có khả năng tồn tại đường thoát ra khỏi di tích này, thế nhưng Lục công tử có nghĩ đến người kia vì sao lại triệu tập Tà thú đến không?”. Cơ Tử Nguyệt quay đầu nhìn hắn hỏi ngược lại. Sau đó nhìn về phía trước như có điều lo lắng nói thêm. “Mà lại chỗ kia chắc chắn tụ tập đại lượng Tà thú, chúng ta muốn rời khỏi di tích này e là không dễ”.