Luân Hồi Thương Đế

Chương 279: Cổ động phủ




Dấu vết Tà thú di chuyển hai người Đoạn Ngọc và Cơ Tử Nguyệt gặp được càng nhiều chứng tỏ là số lượng Tà thú di chuyển đến khu vực trung tâm cao nguyên càng lớn, đồng thời với đó hai người thấy được võ giả đuổi theo Tà thú đi lên cao nguyên này cũng càng nhiều, phảng phất như tất cả võ giả đi vào di tích đều đang hướng về phía này.

Điều này cũng rất bình thường, Đoạn Ngọc và Cơ Tử Nguyệt có thể nghĩ đến đây là manh mối để rời khỏi di tích thì những người khác cũng có thể nghĩ đến, vì điểm này mà vô luận là trên cao nguyên có nguy hiểm gì thì những võ giả kia cũng sẽ đi đến đây.

“Nơi này có lẽ đã từng là khu vực hạch tâm của cứ điểm Tà Minh tông này”. Cơ Tử Nguyệt chợt mở miệng nói.

Đoạn Ngọc không mở miệng nhưng cũng khẽ gật đầu xem như tán thành, chỗ cao nguyên này giống như hậu sơn trong hoàng cung Thánh Nguyên đế quốc, bình thường chỗ kia chỉ có Đoạn gia cường giả ẩn thế qua lại, người khác không được phép đi vào.

“Nhanh đến”. Đoạn Ngọc cảm nhận được mộc chủng chấn động mạnh hơn, trong đầu không hiểu dâng lên một cái ý nghĩ. Nơi này đã là khu vực hạch tâm của cứ điểm Tà Minh tông trước kia thì đồ vật đang hấp dẫn mộc chủng chắc chắn không phải phàm vật.

Đoạn Ngọc mở đường xuyên qua rừng rậm thì đi đến một cái tiểu trì, tiểu trì hai bên là bãi đá nhỏ rộng khoảng hai trượng, tại đây đã không có cây cỏ mọc loạn, ánh mắt của hắn rất nhanh đã hướng đến một cái hồ nước nhỏ rộng hơn ba mươi trượng một chút tiếp nối ngay với tiểu trì. Không có gì ngoài ý muốn thì đồ vật gây nên mộc chủng chấn động nằm ở trong hồ nước nhỏ này.

“Trong hồ nước?”. Cơ Tử Nguyệt nhìn thấy Đoạn Ngọc ánh mắt hướng đến hồ nước nhỏ kia thì nghi ngờ hỏi.

“Ừm”. Đoạn Ngọc khẽ gật đầu, tinh thần lực liền âm thầm cảm ứng xung quanh, sau khi không có phát hiện có võ giả hay Tà thú ở gần thì hắn mới nhanh chân tiến đến chỗ hồ nhỏ.

Đoạn Ngọc tinh thần lực tiến vào hồ nước nhỏ âm thầm cảm ứng một chút thì rất nhanh đã cảm thấy không bình thường, hồ nước nhỏ này càng xuống dưới càng rộng ra, sau khi xuống khoảng năm trượng thì tinh thần lực của hắn phảng phất như gặp phải bình chướng, không thể tiếp tục đi xuống.

“Lục công tử, đi xuống xem!”. Cơ Tử Nguyệt cũng đem tự thân tinh thần lực mò xuống hồ nước nhỏ, nàng lúc này mở miệng nói, sau đó dĩ nhiên là chủ động đi trước nhảy vào hồ nước.


Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.